You are here

Câu Chuyện Hằng Tuần: Con Khỉ và Trái Táo Gỗ

Trong khu rừng kia có một con khỉ rất hạnh phúc. Nó tìm ăn những trái cây ngọt lịm khi đói và nằm nghỉ ngơi khi mệt. Một ngày, con khỉ đang lang thang ở bìa rừng thì thấy một ngôi nhà… Trong ngôi nhà nhỏ bé đó, nó thấy một cái chén to đựng toàn táo, những trái táo tuyệt đẹp. Con khỉ liền trộm lấy một trái và chạy thật nhanh trở lại khu rừng.

Khi đã chạy thật xa, khỉ dừng lại đưa trái táo lên mũi ngửi nhưng chẳng thấy có mùi gì. Nó cố gắng ăn nhưng trái táo cứng ngắc đến mức đau cả răng. Thực ra trái táo này được làm bằng gỗ nhưng rất đẹp và trông như thật. Những con khỉ khác nhìn thấy trái táo cũng thèm được ăn. Con khỉ nọ thấy thế càng giữ chặt trái táo.

Có được trái táo đẹp, con khỉ rất tự hào và hãnh diện. Nó lang thang suốt trong rừng để khoe tài sản quý giá của mình. Trái táo lấp lánh ánh đỏ dưới nắng mặt trời dường như càng hoàn hảo hơn bao giờ hết. Và con khỉ càng ôm khư khư trái táo hơn, mặc dù cơn đói cồn cào trong bụng thúc giục nó đi kiếm cái ăn.

Những trái cây ngọt lịm hương rừng thôi thúc con khỉ, nhưng nó vẫn không chịu buông trái táo trong tay - nó sợ có kẻ nào khác đang rình mò sẽ lấy trộm mất. Thực sự, trong tâm trí con khỉ rất mệt mỏi, nó không thể thư giãn và dành lấy vài phút nghỉ ngơi cho mình. Nó vẫn đang cố gắng bảo vệ trái táo.

Con khỉ vẫn tự hào vì tài sản vô giá này nhưng bắt đầu cảm thấy ít hạnh phúc hơn. Nó tiếp tục đi dọc theo con đường mòn trong rừng, càng ngày càng cảm thấy trái táo nặng hơn. Thực ra bởi nó đang mệt mỏi, đói và kiệt sức. Nó không thể trèo lên cây để hái trái vì tay vẫn còn bận giữ trái táo. Điều gì sẽ xảy ra nếu nó tiếp tục ôm trái táo như vậy? Hay nó sẽ buông tay ra?

Mùi thơm của trái cây trước mặt toả hương thơm ngát, những trái chín đỏ mọng như trêu ngươi. Đắn đo một lúc, con khỉ quyết định buông trái táo bằng gỗ. Nó trèo lên cây hái trái ăn, lại cảm thấy hạnh phúc trở lại.

Qua sự việc đó con khỉ mới rút ra bài học cho chính nó.

Có thể các con khỉ bên ngoài nhìn vào thì ham thích vì sự sặc sỡ, màu mè của trái táo, và cũng chính thái độ ham thích của những con khỉ bên ngoài cũng đã phần nào tác động đến sự bám víu vào táo gỗ của nó. Riêng bản thân nó dù đã biết rất rõ trái táo chỉ là khúc gỗ vì nó đã từng cạp rách môi, bầm dập.

Đôi khi những giá trị tưởng chừng chân thật nhưng thực tế chỉ là lớp sơn vỏ bọc trang trí bề ngoài, rốt cuộc chỉ nhận lại sự mệt mỏi đến kiệt sức khi cố bám vào. Đôi lúc các giá trị gây nên ảo giác mà nó tưởng là hạnh phúc cũng chỉ là ảo giác. Nó càng nắm giữ thì nó càng vướng bận, không thể đi xa hơn trên lộ trình gặp và gặt hái những trái táo xung quanh rồi thụ hưởng những giá trị thực cuộc sống. Có lẽ nó phải biết dứt khoát bỏ đi thì nó mới sẽ nhận được lại những giá trị chân thật. Đó mới là hạnh phúc của cuộc đời làm khỉ của nó…