You are here

Câu Chuyện Hàng Tuần: Đôi Mắt

            Trong cuốn sách “Những người lữ hành trên đường hy vọng”, Đức Cố Hồng Y Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận kể lại câu chuyện “Đôi mắt xanh của chị nữ tu” thật cảm động.

Thế chiến đã bùng nổ. Quân Phát xít chiếm cứ khắp nơi. Một viên tướng Phát xít đến một nhà dòng kia… Khi vừa dốc cạn ly nước từ tay mẹ Bề trên, viên tướng Phát xít lập tức vào đề:

  • Xin bà cho tôi gặp chị Maria.

Bà Bề trên bấm chuông gọi chị Maria ra. Ông tướng vui vẻ hẳn lên và nói cách sỗ sàng: “Tôi yêu cầu bà trao ngay cho tôi chị này, tôi say mê chị”. Hai mẹ con nhìn nhau lúng túng. Chị Maria vội đỡ lời: “Tôi là một nữ tu tầm thường, nào có gì để ông say mê. Xin ông tìm ở ngoài thế gian, lắm người nhan sắc lộng lẫy…”

  • Không! Không! Tôi yêu chị vì chị có đôi mắt xanh tuyệt đẹp. Tôi say mê quá!
  • Không! Xin lỗi ông, không bao giờ tôi chấp nhận điều ấy.
  • Nếu chị không chấp nhận, nội ngày mai, tôi sẽ lệnh tiêu diệt cả nhà Dòng này!

Một bầu khí thinh lặng ghê rợn ập xuống phòng khách. Ông tướng đứng lên và bảo: “Tôi cho một đêm suy nghĩ, sáng mai tôi sẽ trở lại. Phải trả lời dứt khoát, nếu không tôi sẽ…”

Ngày hôm ấy, cả nhà Dòng thiết tha cầu nguyện sốt sắng. Thâu đêm chị nữ tu không thể nào chợp mắt; “Chẳng lẽ vì mình mà cả nhà phải bị tiêu diệt? Không, không thể được! hay tôi phải bỏ nhà Dòng, bỏ Chúa Kitô, bỏ đức trinh khiết? Không! không bao giờ như thế!”.

Sáng hôm sau, khi chị em còn nguyện kinh, ông tướng Phát xít đã có mặt ở phòng khách, đôi mắt hau háu, nôn nóng, sốt ruột.

Từ đầu hành lanh, chị Maria đang tiến lại, nhưng… bên cạnh lại có một người khác dẫn đi, tay chị cầm một cái dĩa. Viên tướng há hốc mồm, trố mắt kinh ngạc. Chị đã bước vào phòng khách, nhưng ông vẫn không hết ngẩn ngơ. Chị Maria khuôn mặt đầy máu me, đang sờ soạng đặt cái đĩa trên mặt bàn và nhỏ nhẹ trình bày: “Thưa ông, vì ông say mê cặp mắt của tôi… nên tôi sẵn sàng biếu ông cặp mắt ấy… trên đĩa này. Còn thân xác tôi, đời tôi, tôi đã hiến dâng cho Thiên Chúa”.

Viên tướng Phát xít vừa bàng hoàng kinh ngạc vừa cảm phục. Ông xấu hổ đứng dậy bỏ ra về và không đá động gì đến nhà Dòng nữa.

Bạn thân mến!

Nữ tu Maria đã hy sinh đôi mắt xanh tuyệt đẹp để “dọi ánh sáng vào nơi tối tăm” của cõi lòng viên tướng, nhờ vậy ông ta đã được sáng đôi mắt và nhìn thấy sự cao quý của một tâm hồn thanh khiết.