You are here

Câu Chuyện Hàng Tuần: Trong Vali Của Con Không Có Gì Cả Sao???

Một câu chuyện ngắn trong tháng 11, tháng cầu nguyện cách đặc biệt cho các Đẳng Linh Hồn và suy niệm về sự chết…:

Một doanh nhân đang ngập đầu trong nợ, lại phải nằm trong bệnh viện… Một hôm, trong lúc hôn mê, anh ta nhìn thấy Chúa đang đến gần mình với một chiếc vali trên tay. Anh ta hỏi:

- Người có gì trong chiếc vali này vậy?

Đây là hành lý của con?

- Của con? Ý Người là đồ đạc, quần áo và tiền bạc của con sao?

Không, những thứ đó thuộc về Trái Đất.

- Đó có phải là những ký ức của con không?

Không, những thứ đó không thuộc về con, chúng là của Thời Gian.

- Đó có phải là những tài năng của con không?

Không, những thứ đó thuộc về Rèn luyện chứ không phải của con?

- Vậy trong đó có bạn bè và gia đình của con không?

Ta xin lỗi, họ chưa bao giờ là của con, họ chỉ là bạn đồng hành.

- Là vợ và con trai của con sao?

Họ cũng chưa bao giờ là của con, họ thuộc về trái tim của con.

- Hay đó là cơ thể của con?

Đó cũng chưa bao giờ là của con, cơ thể thuộc về cát bụi.

- Là linh hồn của con sao, thưa Chúa?

- Cũng không, linh hồn của con thuộc về ta.

Lòng tràn ngập sợ hãi, người đàn ông giằng lấy chiếc vali từ tay Chúa, mở ra và nhìn thấy trong vali hoàn toàn trống không. Rơi nước mắt, người đàn ông hỏi:

- Con không có gì cả sao???

Tất nhiên rồi! Con không thể mang theo mình bất cứ ai, bất cứ cái gì và bất cứ điều gì… Chỉ có linh hồn của con thuộc về Ta.

Nhưng ta rất cô đơn và buồn tủi ngay trong đền thờ linh hồn con. Một ngày, 10 tháng, 20 năm… Con chẳng dành cho ta một vài phút, để con và Ta có dịp tâm sự với nhau… về mọi chuyện trong cuộc sống của con.

Ông ta choàng tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa…

May sao Chúa cho ông từ từ khỏe lại. Ông bắt đầu dồn nỗ lực vào việc tìm kiếm Chúa và ngày càng bình an… Lạ thay, càng bình an thì công việc kinh doanh của ông cũng từ từ phục hồi…

Sau khi trả nợ xong, ông chỉ cần làm vừa đủ ăn và mỗi ngày ông dành thời gian tâm sự với Chúa…

Cuối cùng, ông cảm thấy mình có thể về với Ngài bất cứ lúc nào… trong bình an sâu lắng…