You are here

Suy Niệm Lời Chúa: Thứ Hai Tuần XXII Thường Niên

Lời Chúa: (Lc 4, 16-30)

Rồi Đức Giêsu đến Nadarét, là nơi Người sinh trưởng. Người vào hội đường như Người vẫn quen làm trong ngày sabát, và đứng lên đọc Sách Thánh. Họ trao cho Người cuốn sách ngôn sứ Isaia. Người mở ra, gặp đoạn chép rằng: "Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức, công bố một năm hồng ân của Chúa."

Đức Giêsu cuộn sách lại, trả cho người giúp việc hội đường, rồi ngồi xuống. Ai nấy trong hội đường đều chăm chú nhìn Người. Người bắt đầu nói với họ: “Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh quý vị vừa nghe.” Mọi người đều tán thành và thán phục những lời hay ý đẹp thốt ra từ miệng Người.

Họ bảo nhau: “Ông này không phải là con ông Giuse đó sao?” Người nói với họ: “ Hẳn là các ông muốn nói với tôi câu tục ngữ: Thầy lang ơi, hãy chữa lấy mình! Tất cả những gì chúng tôi nghe nói ông đã làm tại Ca-phac-na-um, ông cũng hãy làm tại đây, tại quê ông xem nào!” Người nói tiếp: “ Tôi bảo thật các ông: Không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình.

“Thật vậy, tôi nói cho các ông hay: thiếu gì bà goá ở trong nước Ít-ra-en vào thời ông Ê-li-a, khi trời hạn hán suốt ba năm sáu tháng, cả nước phải đói kém dữ dội, thế mà ông không được sai đến giúp một bà nào cả, nhưng chỉ được sai đến giúp bà goá thành Xap-rép-ta mieàn Xi-đon. Cũng vậy, thiếu gì người phong hủi ở trong nước Ít-ra-en vào thời ngôn sứ Ê-li-sa, nhưng không người nào được sạch, mà chỉ có ông Na-a-man, người xứ Xy-ri-a thôi.”

Nghe vậy, mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ. Họ đứng dậy, lôi Người ra khỏi thành, thành này được xây trên núi. Họ kéo Người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực. Nhưng Người băng qua giữa họ mà đi.”

Suy niệm

MỘT BÀI HỌC

“Người băng qua giữa họ mà đi” (Lc 4, 30)

Trong cuộc sống, ai cũng mong cho mình được thành công trong mọi việc mình làm. Đó cũng là thông điệp trong những lời chúc khi khởi nghiệp, khi hội họp, tết lễ… Và người ta còn mong muốn mình thành công vẻ vang hơn trong những bước đầu tiên của sự nghiệp như câu nói: “đầu xuôi đuôi lọt”… Thế nhưng hôm nay, tin mừng mà thánh sử Luca thuật lại cho chúng ta là một sự thất bại, thất bại ngay khi mới bắt đầu, sự thất bại của Đức Giêsu.

Đức Giêsu đã mở đầu sứ vụ bằng một sự thất bại dù được đầy quyền năng Thần khí. Phải chăng vì Đức Giêsu thiếu vài kĩ năng cơ bản? Phải chăng lời của Ngài không đáng tin? Hay Thiên Chúa không ở cùng Ngài?

Không! Sự thất bại không đến từ Đức Giêsu nhưng đến từ đối tượng tiếp nhận. Nhưng đối tượng tiếp nhận lại là những người rất thân quen kia mà, họ là những con người của làng quê Nazaret kia mà. Chính vì sự thân quen mà họ để cho lòng trí bị níu giữ. Họ yên trí với những điều mình biết được, họ an lòng với những thông tin mà cuộc sống thường nhật đã cho biết. Họ tin vào chính họ hơn là tin vào Đấng đang nói với họ. Cứ tựa như một chiếc thẻ nhớ đã đầy, họ không chịu bỏ đi bao nhiêu thủ đắc yên trí của mình, của cha ông để có thể mở ra đón nhận điều mới mẻ từ Đức Giêsu. Và rất có thể ta cũng như những người Do Thái đương thời khi thủ đắc và yên trí với những kiến thức, kinh nghiệm của chính mình mà quên đi bao nhiêu đánh động, bỏ qua bao niềm vui thiêng liêng mà chính Thiên Chúa gởi đến.

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết bỏ đi những thủ đắc, những vướng bận không đáng có. Xin cho chúng con biết đón Chúa trong tâm hồn rộng mở, một tình yêu tinh ròng và xin cho chúng con biết Chúa sẽ đến với những con người đạo hạnh hằng đón chờ Ngài. Amen.